Em không còn khóc nữa đâu anh
Giọt nước mắt vô duyên trong dòng đời hối hả
Con đường xưa đã chia về hai ngả
Tiếc nuối làm chi cho chặt trái tim em.
Đã biết rằng mình chẳng phải cho nhau
Em không muốn hoài niệm thêm nhiều nữa
Anh đã quên em dễ dàng thanh thản thế
Em khóc làm cho vô nghĩa phải không anh?

Không hẳn rằng giờ em đã quên anh
Em vẫn nhớ nhưng để ngyện cầu anh hạnh phúc
Chẳng phải bao dung mà cũng không mong có lúc.
Anh giật mình hối hận nhớ về em

Em bây giờ đã khác ngày xưa
Người ta cho em những gì em mong muốn
Người ta dìu em khi em khụy xuống
Và chẳng bao giờ bỏ em lại như anh.
(sưu tầm)
